Ở làng mình soi đuốc tìm không thấy sở khanh. Còn ở thành phố thì sở khanh nhiều lắm, xó xỉnh nào cũng có. Dính phải sở khanh là mất đời con gái và nhục lắm”. Tôi xa mẹ. Mỗi bước đi tôi đều cảm thấy có bóng ma sở khanh lẽo đẽo theo tôi, lừa tôi. Tôi không dám làm quen với người lạ, trừ những bạn học cùng trường.

Mỗi tháng mẹ chỉ gửi cho tôi 1,5 triệu đồng. Với gia đình tôi như thế là mẹ đã cố gắng nhiều lắm. Tiền học phí tôi phải đóng mỗi tháng 1,2 triệu đồng, như vậy tôi chỉ còn 300.000 đồng để ăn và tiêu vặt. Mỗi ngày 10.000 đồng, chỉ ăn bánh mì thôi cũng không đủ. Để có thêm tiền tôi phải làm thêm ngoài giờ cho bà bán giống cây. Đất là của trường tôi, bà thuê để làm vườn giống cây. Bà bảo tôi: “Cô không thể làm công nhật được. Tôi khoán việc cho cô. Mảnh vườn này 300m2, cô gánh đất phù sa về đổ vào vườn dày 5 phân. Khi cô đổ đất hết mảnh vườn này thì tôi trả cô 10 triệu đồng”. Chuyện gánh đất thì tôi không ngại. Ở quê ngày nào cái đòn gánh cũng đặt trên vai tôi. Mùa cấy thì gánh mạ. Mùa gặt thì gánh lúa. Mùa chăm bón thì gánh phân. Chuyện gánh đối với tôi không thành vấn đề. Nhưng tôi còn bận học, chỉ làm ngoài giờ. Mỗi ngày cố gắng lắm tôi cũng chỉ đổ đất được 2m2 thôi. Như thế phải 150 ngày mới xong việc và được nhận tiền.

Bà chủ vườn cho tôi tạm ứng trước 2 triệu đồng để ăn có sức mà làm việc. Trong khi tôi đang hì hục làm thì anh Tân phi xe máy đến. “Em gánh như thế này thì phải gần nửa năm mới đổ kín được mảnh vườn này. Anh giúp em. Bây giờ anh chở em ra ngoài bãi. Em xúc đất đổ đầy bao tải rồi anh chở về đổ vào vườn. Làm như thế cũng phải mất khoảng hai tháng mới xong việc. Bà chủ này bóc lột sức người quá đáng”. Tân là sinh viên năm cuối còn tôi là sinh viên năm thứ nhất. Bạn học cùng trường hỗ trợ nhau cũng là chuyện bình thường. Vả lại cách làm của Tân rất hợp lý, nhanh hơn và đỗ tốn sức hơn. Đổ xong mảnh vườn, tôi được nhận tiền. Tôi mời Tân đi ăn để cảm ơn. Nói đúng ra thì tiền công tôi nhận được có một nửa là công sức của Tân. Chúng tôi vừa ăn vừa chuyện trò thân mật và vui vẻ. Nhưng cuối bữa thì Tân đứng dậy trả tiền. “Anh để em. Em mời anh mà”. “Không biết ai mời, nhưng đi ăn với bạn gái thì anh phải trả tiền. Em giữ tiền để tiêu dần. Thời gian học của em còn dài lắm”. Tôi thầm cảm ơn Tân. Và từ đó tôi gần gũi Tân nhiều hơn. Chúng tôi đi café tối, đi xem ca nhạc. Tình cảm giữa chúng tôi ngày càng sâu đậm. Mối quan hệ giữa tôi với Tân nhanh chóng vượt qua ranh giới tình bạn. 

(Còn nữa)

Tiểu phẩm của Khánh Hoàng