Có lẽ cháu còn quá nhỏ để hiểu hết sự mất mát lớn lao này. Nhưng khi lấp đất thì Linh hoảng hốt. Cháu ôm gối những người nhân viên nghĩa trang và khẩn khoản: “Đừng làm thế. Cháu xin!”. Rồi cháu chạy đến ôm lấy tôi: “Bố ơi! Đừng làm thế!”. Tôi ôm chặt con vào lòng, áp ngực tôi và ngực con. Tim con trai tôi đập nhanh và mạnh quá. Tôi sợ trái tim bé nhỏ của con tôi sẽ vỡ mất.

Đêm tôi ôm con trai nằm nhưng không ngủ. Toàn thân Linh cứ rung lên từng chặp. Con trai tôi đang khóc thầm. Tôi muốn đưa Linh đi một khu nghỉ mát nào đấy ít hôm để cháu khuây khỏa dần. Nhưng chưa qua lễ Thôi Đăng thì tôi chưa đi được. Bảy ngày chờ hết lễ Thôi Đăng, tâm trạng tôi rất nặng nề. Tôi thấy mình bất lực. Từ trước tới nay tôi vẫn tự hào nghĩ mình tài năng và mạnh mẽ lắm, việc gì cũng có thể làm được. Nhưng với số phận con người thì tôi bất lực. Đời người như chiếc lá, gió cứ rứt khỏi cành và cuốn đi, cuốn đi, tôi không làm gì được. Tôi viết bài thơ Điều giản dị

Chưa một ngày anh không nghĩ về em

Vẩn vơ như thời son trẻ

Đời ngắn ngủi sao ngày dài thế

Chưa một ngày anh không nghĩ về em

Nụ cười đầu tiên, tiếng thở dài đầu tiên

Có em bắt đầu tất cả

Khuya thao thức nghe gió đông rứt lá

Anh giật mình thương đêm

Anh thành kẻ lang thang, anh thành đứa cô đơn

Khi không còn em nữa

Em có tin một điều giản dị

Chưa một ngày anh không nghĩ về em.

Đó cũng là bài thơ cuối cùng của tôi. Từ đó về sau tôi không làm thơ nữa. Văn xuôi cần ý tưởng còn thơ thì cần cảm xúc. Cảm xúc thật đầy thì mới có thơ. Trong nhà tôi có cả một bầu không khí văn học. Trâm đã gợi cho tôi bao cảm xúc. Giờ Trâm ra đi rồi, tôi lấy đâu ra cảm xúc nữa để làm thơ. Tôi viết rất nhiều, viết không biết mệt mỏi.

Tiểu phẩm của Khánh Hoàng

0/5 (0 Reviews)