Hương và Tú yêu nhau mặn nồng, cả hai đắm đuối bên nhau và cùng hướng tới hôn nhân, bởi ngoài sự đẹp đôi, cả hai cũng đã có được công việc khá ưng ý ở thành phố. Đó cũng là lý do mà cả hai không ngại ngần đi quá giới hạn, bởi cùng nhau cam kết sẽ sống bên nhau, chuyện cưới xin chỉ là vấn đề thời gian. Thế nhưng, suy nghĩ có phần mơ mộng này đã khiến cả Hương lẫn Tú bị dội gáo nước lạnh khi đề cập đến chuyện hôn nhân.

Biết Hương có thai, Tú vui mừng khôn xiết, vội vã thông báo cho bạn bè, đồng nghiệp và cả hai cùng về nhà hai bên để xin phép bố mẹ cho làm đám cưới. Khi đó, thai nhi cũng đã được gần 3 tháng. Khi về nhà Hương, lúc thông báo chuyện có thai và sắp làm đám cưới, ai cũng vui vẻ, chúc mừng. Bố mẹ Hương nhanh chóng mời các cô chú, bác đến để bàn nhanh. Ai nấy đều đồng tình, không yêu cầu gì về thủ tục cưới hỏi, miễn sao không quá xuề xòa là được.

Sau chuyến về quê Hương thành công, cả hai lại nhanh chóng về thành phố để đến nhà Tú, tâm trạng mừng rỡ, sau bao nhiều ngày yêu thương, rồi cũng đến lúc được về sống bên nhau. Về đến nhà Tú, chưa kịp thưa gửi, bỗng mẹ chồng tương lai đã đùng đùng nổi giận khi nhận thấy những biểu hiện đang mang thai của Hương.

“Có bầu rồi phải không? Giờ vác bầu về đây ăn vạ nhà chúng tôi à?” – lời của mẹ Tú như xát muối vào lòng Hương, bao nhiêu hồi hộp, vui vẻ trong Hương và Tú vụt biến. Thấy mẹ nổi giận, Tú đỡ lời và trình bày rằng cả hai yêu nhau, muốn đến với nhau, đều có công ăn việc làm ổn định, đằng nào cũng cưới nên mang bầu trước hay sau đều không quan trọng, ở thành phố chuyện đó là bình thường.

Vẫn thái độ bực dọc, mẹ chồng tương lai vẫn tiếp tục phũ phàng buông lời xỉa xói, nổi đóa với cả hai và nói rằng Hương là đứa con gái dễ dãi, hư hỏng…, cố tình có thai để trói buộc con trai bà. Nhà bà gia giáo không chấp nhận con dâu “ăn cơm trước kẻng”, dễ dãi, mất nết.

Bà cũng cho biết, sẽ không làm cưới xin gì hết, nếu như muốn cưới, cả hai tự làm, bà không quan tâm. Con trai bà có ăn có học, có công việc tử tế, sau này sẽ có người khác đàng hoàng, xứng đáng hơn. Dứt lời, bà lập tức mời Hương về trong sự thất vọng của cả hai.

Ảnh minh họa

Hương thất vọng nặng nề ra về trong tâm trạng buồn tủi nhất cuộc đời, chưa bao giờ Hương chịu cảnh bị khước từ ê chề như vậy. Sau đó, với sự quyết tâm của Tú, cộng với lời vun vén từ những người họ hàng, mẹ Tú đã chuyển thái độ không phản đối, nhưng cũng không hẳn là đồng tình dù lễ cưới đã diễn ra trọn vẹn.

Dù quyết tâm cưới, song điều Hương lo lắng nhất đó là khi về làm dâu sẽ không biết ra sao bởi mẹ chồng đã ghét sẵn. Nếu như Tú thương vợ bao nhiêu thì mẹ chồng cay nghiệt, ghét cay ghét đắng con dâu bấy nhiêu. Hương làm gì cũng không vừa ý bà dù bụng bầu ngày càng to nhưng vẫn nỗ lực trong công việc gia đình.

Sau nhiều ngày trăn trở và đợi đến khi sinh con xong, Hương mới bàn bạc với chồng tìm cách cải thiện mối quan hệ tình cảm trong gia đình. Hương đã bắt đầu cuộc hành trình “chinh phục” mẹ chồng bằng một hình ảnh cô con dâu ngoan hiền, có hiếu. Bỏ qua những lời cay nghiệt, Hương vẫn quyết tâm và luôn cầu thị mẹ chồng trong mọi chuyện. Từ việc pha sữa, thay bỉm, chăm sóc con… Hương đều mong muốn mẹ chồng chỉ bảo và nghiêm túc học hỏi từ mẹ chồng.

Hương cũng năng việc nhà hơn, bếp núc, mua bán đều nhờ mẹ chồng tư vấn. Bên cạnh việc học hỏi, Hương vẫn hay cho bà lên “mây xanh” bởi những câu nịnh nọt mẹ chồng giỏi giang, nhiều kinh nghiệm, bà mát tay thật cháu cứ ăn thun thút, lớn nhanh.

Hương còn chăm lo cho mẹ chồng đồng quà, tấm bánh, khi là bộ quần áo mới, khi là đôi giầy, đôi dép mua tặng làm mẹ chồng hãnh diện đi khoe bạn bè, xóm ngõ. Những lời ngon ngọt của Hương lễ phép đến độ mẹ chồng từ chỗ không ưa, giờ không còn trách cứ con dâu, cùng san sẻ nhiểu công việc gia đình với Hương.

Bây giờ Hương đã tạm quên nỗi đau bị mẹ chồng khước từ vì mang bầu, cô tập trung nhiều hơn cho việc chăm sóc con cái và làm tròn bổn phận của nàng dâu và mong nhiều hơn sự cảm thông, chia sẻ từ mẹ chồng. Chồng Hương cũng lấy làm mừng bởi gia đình hòa thuận, để còn tập trung cho công việc làm ăn, chăm lo cho gia đình.

Trúc My